Các con đi...

By Đào Phan Toàn

Bố mẹ không tiễn đưa đâu nhé
Bởi tiễn đưa rồi cũng sẽ chia tay
Các con về! Xuân chộn rộn ngất ngây
Các con đi! Lưng trời xuân lộc biếc!

Đứa vào Nam đứa ra Miền Bắc
Nhớ thương chia khắp cả hai miền
Các con sinh khi đất nước bình yên
Nên chưa hiểu thế nào là chia cắt

Một con Sông có hai bờ Nam- Bắc
Mấy mươi năm máu chảy đỏ dòng trôi
Có Mùa xuân bom đạn lửa ngút trời
Người ngã xuống hoá thành Sông núi

Các con đi giữa Mùa xuân phơi phới
Giấc mơ hồng vươn tới những vì sao
Nam Bắc một Nhà gần gũi biết bao
Ôi thương quá những Người chưa tới đích!

More...

Tờ lịch cuối cùng

By Đào Phan Toàn

Vương vấn trên tay tờ lịch cuối cùng
Bâng khuâng giã từ năm tháng cũ
Bầu bạn vong niên chưa lần hội ngộ
Câu thơ bên đời vàng mơ nắng Xuân

Xuân mặn mòi trong tấm áo tứ thân
Mắt lúng liếng trầu têm lời đón bạn
Bến sông Xuân  vần thơ theo cánh Nhạn
Đếm tuổi mình bịn rịn những miền xa

Rượu xuân nồng Ta rót vợi lòng Ta­!
Người viễn xứ nhoà khói sương mờ ảo
Nợ Nhân gian quẩn quanh vòng cơm áo
Tình Tri âm bất Lão sóng Ba đào...

Những tơ lòng gửi gắm với Trăng sao
Chợt xốn xang mùa Xuân về trước cửa
Có nhành Xuân đang đến nơi Người ở 
Tách Trà đêm! Nghi ngút nhớ...Miên man!

More...

Các con về

By Đào Phan Toàn

Các con về nên Tết thật xốn xang
Hàng xóm vui lây tưng bừng thăm hỏi
Tiếng nhạc rộn ràng tiếng cười tiếng nói
Bạn của Anh mừng tuổi bạn của Em...

Cành đào phai đã nở cánh hoa mềm
Cây quất nhỏ cũng hồng tươi màu quả
Ở trong bếp Mẹ con đang tất tả
Ánh mắt cười sóng sánh cả mùa xuân

Chạnh nhớ về ngày tháng gian truân
Các con nhỏ  mái nhà tranh dột nát
Mong con lớn nhưng lo quần áo chật
Đêm đèn dầu tất bật với trăng suông

Bố mẹ vui sao nghẹn ở trong lòng
Rồi các con sẽ có chồng có vợ!
Tết đến xuân sang các con nên nhớ
Hãy về Quê kẻo lỡ hen  Mùa Xuân!

More...

Ở lại Tây nguyên

By Đào Phan Toàn

Mùa xuân này anh ở lại Tây nguyên
Không về xuôi vì công trường dang dở
Hoa Dã quỳ vàng dọc con đường bụi đỏ
Suối mùa khô trong suốt mắt Nai rừng

Ước gì em đến được với Tây nguyên
Nghe Cồng Chiêng tưng bừng đêm hội
Đàn Tơ-Rưng là tiếng sông tiếng suối
Chếnh choáng Nhà Rông ánh lửa bập bùng

Đêm Tây nguyên Trăng ngả màu xanh
Huyền ảo lung linh  trôi ngang đỉnh núi
Chim Từ quy kêu đêm rừng khắc khoải
Vượn gọi bầy tiếng hú vọng ngàn xanh

Mùa xuân này anh ở lại Tây nguyên
Xin gửi về em những ngày tháng nhớ
Trong Buôn Bản có nhành Mai hé nở
Xuân đã về...Lòng anh ở...Hai nơi!...

More...

Mùa đông Cà mau

By Đào Phan Toàn

Trời cuối đông trên đất mũi Cà mau
Nắng cứ nắng em vẫn tà áo mỏng
Chiếc ghe bơi ngược chiều con sóng
Gió đùa em nên tà áo bay bay...

Sông nước Thới bình vẫn một màu mây
Như ánh mắt em trong ngày tiễn biệt
Tự miền xa những nhớ nhung da diết
Một dáng hình em thon thả mặn mà!

Nắng ươm vàng cành hoa Giấy ra hoa
Đôi cánh mỏng  tươi hồng môi xinh ấy
Hoa như trái tim rực  màu lửa cháy
Hơi ấm nồng nàn từ xa ngái- Cà mau...

Cuối đông rồi nỗi nhớ cứ đằm sâu
Tiếng trống trường râm ran trong ngực
Trang giáo án có cùng em thao thức
Có chút nắng nào tới được một miền xa!

More...

Tháng Chạp

By Đào Phan Toàn

Tháng Chạp về đưa Ông Táo lên Trời
Gió bấc như roi quất tím ngồng hoa Cải
Ruộng nước mênh mang đang vào vụ cấy
Em lội dưới bùn nhánh mạ cũng run run

Cặp môi xinh lắp bắp với mưa phùn
Đôi mắt ánh lên như thay lời chào hỏi
Hình như rét cũng làm anh bối rối
Gặp dấu chân quen trên ruộng năm xưa

Hạt gạo quê nghèo năm nắng mười mưa
Bàn chân Mẹ lội qua mùa tháng Chạp
Miếng Sắn củ Khoai trong ngày giáp hạt
Bóng Mẹ tảo tần đi sớm về khuya...

Tháng Chạp này Mẹ ở tận nơi xa
Nén hương cháy không ấm lòng con trẻ
Cơn gió lạnh buốt tê người như xé
Nâng bát cơm lên  thấy bóng Mẹ hiện về!

More...

Ngậm ngùi...

By Đào Phan Toàn

Đã hằn sâu trong tiềm thức  Nhân Dân
Đội bóng Thể công- Những Người Chiến sỹ
Những chàng trai kiên trung bình dị
Màu áo Quân nhân truyền thống rạng ngời

Thể công ơi! Những Người Lính một thời
Nay đã xóa tên vì đồng tiền phân bạc
Người đã hiến tuổi xanh vì Đất nước
Lại hy sinh không báo tử ở đời thường

Bỏ lại sau lưng chiến tích lừng danh
Những tuổi tên Người đi vào trang sử
Màu Quân phục đã là niềm vinh dự
Phấn đấu quên mình vì một Thể công

Bị bán mua trong cơ chế thị trường
Người Lính xót sa nghĩ về truyền thống
Trong gian khó đã làm nên chiến thắng
Nhưng bạc tiền đang mua bán Niềm tin!

More...

Trăng xuống Phố!

By Đào Phan Toàn

Mất điện! Trăng ngỡ ngàng xuống Phố
Phố tơ mơ ngờ ngợ bóng Trăng xiên
Đàn Ghi-ta đang réo rắt bên thềm
Tiếng gõ nhịp bước chân Người lữ thứ

Trăng xuống Phố vừa quen vừa lạ
Bóng liêu xiêu Trăng lả Trăng chênh
Đã bao đêm Trăng sáng một mình
Phố có điện Trăng thành ra thừa thãi

Trăng xuống Phố vấn vương e ngại
Mờ tỏ mặt Người như dại như khôn
Dịu dàng Trăng khi khuyết khi tròn
Dầu dãi Rừng xanh Trăng về với Biển

Trăng tỏa rạng cả những lời ước hẹn
Có tình nồng nguyên vẹn thủy chung
Mất điện rồi Trăng lạc giữa Phố đông
Khép nép Trăng trôi trập trùng Phố thị!

More...

Em đi...

By Đào Phan Toàn

                       Gửi hương hồn N.T

Em ra đi không kịp đón Mùa Xuân
Câu thơ mồ côi chập chờn giấc ngủ
Âm ỉ nhớ cây nhang thì cháy đỏ
Cỏ xanh màu nặng nợ Nhân gian...

Chợt bàng hoàng! Đã đến Mùa xuân!
Hoa nở rộ nhưng Em không về nữa
Thoảng cơn gió rùng mình như dao cứa
Vẳng đâu đây thảng thốt tiếng Em cười

Em đã đi xa  khuất nẻo mây Trời
Để yêu thương tháng ngày quạnh quẽ
Bàn tay miệt mài nhen từng đốm lửa
Hơi ấm tàn không qua nửa mùa Đông

Ở chốn xa vời Em có biết không
Anh lại đọc những vần thơ Em viết
Kiêu sa lắm! Cả những lời từ biệt
Mùa xuân ơi! Da diết nhớ...Bâng khuâng!

More...

Em về...

By Đào Phan Toàn

Em đã về  kịp với lễ Giáng sinh
Trời heo lạnh nhưng lòng ấm áp
Buổi Em đi gữa mùa nước ngập
Mưa buồn rơi bầm giập nỗi lòng

Bàn tay gầy vá víu những bi thương
Rỉ máu con tim nay đã liền vết sẹo
Trút bỏ những cành khô lá héo
Buổi Đông tàn đón đợi mầm xanh

Em đã về ngày Chúa Giáng sinh
Bài Thánh ca nao lòng da diết!
Tĩnh lặng thả hồn theo nguyện ước
"Vẫn một mùa yêu"náo nức mây trời

Chiếc bóng gian truân gần nửa cuộc đời
Đã vĩnh biệt lời Bướm Ong giả dối
Quỳ trước Chúa lòng lành xin tạ lỗi...
Cho những yêu thương rộng lối đi về!

More...